RSS
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Em không giống mẹ



có một ngày linga thất lạc,
mẹ chong đèn ngơ ngác,
mỗi đêm về, thả bệ rạc ven sông…

 
nhễ nhại lăn theo dấu chân để cầm cố hơi thở của chồng.
những dấu chân chẳng vẹn nguyên,
hơi thở chòng chành trong tay mẹ khi trùng dương nổi gió,
ai gieo vào lòng mẹ một hoàng hôn đỏ,
rồi lao theo cánh buồm.
lạy lục bốn phương,
trắng mặt cuống cuồng, mẹ đi tìm linga của mẹ…
đến lúc mặt trời mất dấu,
khi cánh rừng trôi vào giấc ngủ sâu.
còn riêng mẹ vục đầu vào nỗi nhớ…

ngày tháng ấy, mẹ lờ nhờ trong đêm
chối phăng những linga đang khoa trương lộng lẫy,
vẫy gọi trước hiên nhà,
những linga múa vũ điệu ma trơi,
rối bời bên cửa sổ.
mẹ bảo những linga không rậy mùi đất trời,
không đủ làm mẹ say,
thì thôi cứ đợi...

đợi chờ trong mơ với nỗi nhớ hoang sơ,
vọng mải miết đến tàn hơi rồi hóa thành thành nấm mồ trên đỉnh núi,
mẹ dặn hãy treo mẹ lên giữa trời,
để bao giờ linga thành khói,
thấy lối dạt về…

nhưng anh ơi! em không giống mẹ!
em không được như mẹ,
em bức bối cảm giác đợi chờ
miệt thị phút giây tuyệt vọng,
thế giới vài tỷ đàn ông,
vơ tay cả nắm,
hà cớ gì phải gặm nhấm nỗi đau?

em không giống mẹ,
nên khi linga của em trôi về phía yoni khác,
ngửa mình,
em nghêu ngao hát...

bên sông.

( 08/4/2006).

Việt - Lào


Anh đưa em về thăm chiến trường xưa
Nơi em ở suốt một đời thiếu nữ
Cô gái Việt sang giúp Lào đánh Mĩ
Coi nước Lào như thể mẹ Việt Nam

Anh đưa em về năm tháng gian nan
Cái thuở măng, giang, rau rừng, lá buốt…
Bom nổ lưng đèo rừng hoang sương khét
Đất chiến hào nóng bỏng lửa Napan

Anh đưa em về tìm lại vòm hang
Nơi rắn, rết bò quanh bàn làm việc
Sấm sét dội xuống đầu quân xâm lược
Mật điện em chuyển tới những sư đoàn…

Anh đưa em về nơi cơn sốt miên man
Tóc rụng, môi thâm da vàng như nghệ
Cái chết trên đầu chẳng làm em sợ
Sợ tháng năm dài phai nhạt dung nhan

Anh đưa em về trận chiến công vang
Múa điệu Lăm Vông rộn ràng nhịp bước
Hoa đẹp Chăm pa bài ca đoàn kết
Em với bạn Lào hát đến đêm vui…

Mẹ


Có một dòng sông chảy từ lòng mẹ. Chảy qua những tháng năm dằng dặc kiếp người. Ta là viên sỏi trắng, suốt một đời day dứt trước nguồn sông.

Có một dòng sông chở thi ca về tặng me. Mẹ ko nhận đâu xin trả lại chân trời. Nơi ấy hẳn có lần ta ngồi khóc, vạt mây buồn như tóc mẹ vừa trôi.

Nên kg ai nhận là nhà thơ trước mẹ. Chúng con tôn vinh cái đẹp - mẹ - nhọc nhằn. Ta - viên sỏi vô tư trước cuộc đời vô lượng. Sóng tượng hình lên trán mẹ đường nhăn.

Nên hàng triệu bài thơ hóa triệu viên sỏi trắng. Được hoài thai từ lòng mẹ muôn đời. Thơ bất lực chọn lời dâng tặng mẹ. Bất lực trước nguồn sông...mẹ... Mẹ ơi!


(st)

Đà Lạt



Đà Lạt ơi, chiều mưa tháng Năm


phố xanh rừng cũng một màu xanh!


lòng tươi như cỏ hồ xanh biếc


mát tự khe sâu ngọn gió lành!





Đà Lạt ơi, chiều mưa núi xa


như mưa quan tái vọng vang nhà


em về bên ấy mưa nhiều ít?


có đợi mưa về giấu lệ sa ?





Đà Lạt ơi, chiều mưa lũng sâu


lòng khe con nước đục tuôn ngầu


về đâu chiếc lá khô mùa cũ


em bỏ về đâu thuở mất nhau?





Đà Lạt chiều mưa ngồi quán lạnh


cà phê nhỏ giọt đắng lòng ai?


cà phê nhỏ giọt chờ mưa tạnh


năm tháng ơi, lòng ai chắc phai?





Đà Lạt Quê Hương đồi núi nhớ


tháng năm mưa trả lại màu xanh


nửa chừng trái đất em đang ở


chốn cũ thương chăng chỗ vẫn dành
(st)
-----------------------------------



Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ



Robert Rojdesvensky
Thái Bá Tân chuyển ngữ
Ở một nơi nào đấy xa xôi
có thành phố
như giấc mơ
im ắng.
Đầy bụi bám
Một dòng sông lẳng lặng,
Một dòng sông
nước như gương
lờ trôi…
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố
ngày xưa
có thành phố
Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó
Từ rất lâu,
đã từ lâu,
trôi qua…
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà
Đến ga,
Xếp hàng mua vé:
“Lần đầu tiên trong nghìn năm,
Có lẽ,
Cho tôi xin một vé
Đi Tuổi thơ.
Vé hạng trung –
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
Hôm nay vé hết! –

Biết làm sao!
Vé hết, biết làm sao!
Đường tới Tuổi Thơ
Còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể
Đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ
Của chúng ta
Từ nhỏ…
Thành phố Tuổi Thơ –
Thành phố truyện thần kỳ.
Cơn gió đùa,
Tinh nghịch dẫn ta đi.
ở đấy,
làm ta say, chóng mặt,
là những cây thong vươn tới mây,
là những ngôi nhà
cao
cao ngất.
và mùa đông
rón rén
bước
trong đêm,
Qua những cánh đồng
Phủ tuyết trắng và êm…

Ôi thành phố Tuổi Thơ –
Bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát –
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không trở lại,
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn,
Đi xa…
Hã y tin!
Và thứ lỗi!



Sóng soài bên năm tháng
Đau lỗi lầm cơn mơ
Tình nồng xưa ngai ngái
Thốc đêm say hoang chờ

Cong mình đong những tuổi
Đầy một lòng chơ vơ
Ai?! hình như ta ấy
Những bước đi vật vờ

Nào một lần hãy biết
Tiếng thì thầm đêm đêm
Nào một lần hãy nhớ
Phút giây còn dư âm

Dầu biết ngày đã đổi
Người đi chẳng trở về
Dẫu biết nhiều lầm lỗi
Vẫn mê hoài cơn mê

-------------------------------------------------

Khúc Thụy Du





         Du Tử Lê:
1.
như con chim bói cá
trên cọc nhọn trăm năm
tôi tìm đời đánh mất
trong vũng nước cuộc đời
(...)
như con chim bói cá
tôi lặn sâu trong bùn
hoài công tìm ý nghĩa
cho cảnh tình hôm nay
(...)


tôi làm chim bói cá
lặn tìm vuông đời mình
trên mặt đất nhiên lặng
không tăm nào sủi lên
đời sống như thân nấm
mỗi ngày một lùn đi
tâm hồn ta cọc lại
ai làm người như tôi ?
2.
(...)
hãy nói về cuộc đời
khi tôi không còn nữa
sẽ mang được những gì
về bên kia thế giới
(...)
 không còn gì có nghĩa
ngoài tình anh tình em
đã ướt đầm thân thể
anh ru anh ngủ mùi
đợi một giờ linh hiển
(3/68)

Chỉ vậy


                                                                
 
                                                           (  Phong Việt)
Chưa một lần chúng ta ngã giá với cuộc đời ngoài kia
yêu thương với những gì mình có được
chỉ ao ước lo toan cho một tình yêu giản dị nhất
được nói, được hát…cùng nhau!

*

Nhưng ngoài kia mưa nắng cũng có niềm đau
ngoài kia một chiếc lá rơi cũng đòi quyền ấm cúng
ngoài kia một tiếng thở dài cũng thành sấm chớp vang trong lồng ngực
ngoài kia chỉ toàn là mất mát…
cho những ai muốn sống đến tận cùng…

*

Chỉ là giấc mơ đủ để cho người cùng ta có thể:
- Cảm ơn một lần gặp nhau dù không thể bước cạnh nhau mãi mãi
- Cảm ơn một cái nắm tay mà hơi ấm kia sẽ không bao giờ trở lại
- Cảm ơn nụ hôn mà lần duy nhất trong đời được tìm thấy chính mình nơi đấy
- Cảm ơn những giọt nước mắt được khóc vì niềm vui…

*

Người mang theo hết những hi vọng còn sót lại trong cuộc đời
tiếng Cảm ơn ấy giản đơn mà như từng vết cứa
ta đâu cần Cảm ơn vì tình yêu đó chưa bao giờ là chọn lựa
khi chúng ta sống là để cho nhau
*                                                                                                                 


Có biết bao cuộc đời cần hạnh phúc để thấu hiểu khổ đau
nhưng tại sao ta lại sống cho điều ngược lại
tại sao lại bất chấp bản thân mình cho quãng đời còn xa mãi
khi ta biết không ai thay thế được người!


*


Ta buông tay để chấp nhận những xót xa
thử hỏi làm sao thấy cuộc sống còn ý nghĩa 
thử hỏi làm sao ta mỉm cười dù ngàn lần muốn thế
cho những lần gặp lại nhau trong đời…


*                                                                                                          


Chỉ cần được thấy người cười vui
là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười…

Đợi anh về



                             Tác giả: Konstantin Simonov

Em ơi đợi anh về
Đợi anh hoài em nhé
Mưa có rơi dầm dề
Ngày có buồn lê thê
Em ơi em cứ đợi.
Dù tuyết rơi gió thổi
Dù nắng cháy em ơi
Bạn cũ có quên rồi
Đợi anh về em nhé!
Tin anh dù vắng vẻ
Lòng ai dù tái tê
Chẳng mong chi ngày về
Thì em ơi cứ đợi!
Em ơi em cứ đợi
Dù ai thương nhớ ai
Chẳng mong có ngày mai
Dù mẹ già con dại
Hết mong anh trở lại
Dù bạn viếng hồn anh
Yên nghỉ nấm mồ xanh
Nâng chén tình dốc cạn
Thì em ơi mặc bạn
Đợi anh hoài em nghe
Tin rằng anh sắp về!
Đợi anh anh lại về.
Trông chết cười ngạo nghễ.
Ai ngày xưa rơi lệ
Hẳn cho sự tình cờ
Nào có biết bao giờ
Bởi vì em ước vọng
Bời vì em trông ngóng
Tan giặc bước đường quê
Anh của em lại về.
Vì sao anh chẳng chết?
Nào bao giờ ai biết
Có gì đâu em ơi
Chỉ vì không ai người.
Biết như em chờ đợi.
 



THOÁNG NGHĨ VỀ CỎ

                                                            Tác giả: Trương Nam Hương

Người ta nói yêu nhau, yêu và hôn trên cỏ
Người ta nói chia ly, nói những điều đổ vỡ
Cỏ lắng lòng nghe hết. Thản nhiên xanh...

Người ta cuốc cỏ lên, người ta trồng cỏ xuống
Hết thảy nỗi bi quan, hết thảy niềm hy vọng
Cỏ nhận mình đau ấy. Thản nhiên xanh...

Lịch sử bước chân qua những vương triều vong thịnh
Cỏ đã đắp lên vua, cỏ đã trùm lên lính
Cỏ công bằng, nhân ái.Thản nhiên xanh...

Cao hơn mọi khổ đau, cao hơn nhiều hạnh phúc
Cỏ biếc như niềm vui, cỏ xanh như nước mắt
Vẫn nhận mình thấp bé. Thản nhiên xanh...
Copyright 2009 Đi Qua Tôi. All rights reserved.
Free WPThemes presented by Leather luggage, Las Vegas Travel coded by EZwpthemes.
Bloggerized by Miss Dothy