RSS
Hiển thị các bài đăng có nhãn NK. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NK. Hiển thị tất cả bài đăng

Phách nhịp lạc



Hình như lâu lắm tôi mới ngồi lôi đống thư cũ của ngày xưa ra đọc. Lần này, tình cờ thế nào trong lúc nghịch ngợm mail, tôi nhìn thấy một cái mail Bạn gửi, thế là search mọi thư của Bạn và ngồi đọc. Hóa ra đã từng có thời chúng ta viết cho nhau những lá thư như thế, hóa ra đã từng có thời chờ đợi, nhớ nhung nhau như vậy, hóa ra tôi từng có ý nghĩa đối với Bạn như thế, hóa ra Bạn từng là một phần rất quan trọng trong suy nghĩ của tôi.

Khi đọc thư, tôi đột nhiên rất, rất nhớ Bạn! Tôi đột nhiên muốn viết cho Bạn một cái gì đấy, hay gửi cho Bạn một bức ảnh, hay một cái mặt cười, hay tương tự vậy. Nhưng rồi tôi nhớ ra mối quan hệ của chúng ta đã nguội lạnh. Chúng ta đều đã thay đổi, có lẽ người này không còn thực sự chạm vào, hay muốn chạm vào tâm hồn của người kia như ngày xưa chúng ta vẫn hay làm nữa. Chúng ta đều đã bước vào cuộc sống thật, thế giới không còn chỉ bó hẹp vào một vài kỉ niệm.

Bạn, gặp được nhau chắc hẳn đã là một cái Duyên lớn ở trong đời. Chúng ta thậm chí còn từng rất thân nhau, vậy thì còn đòi hỏi gì? Chúng ta đã từng đi bộ một quãng dài với nhau, giờ thì ai cũng rẽ vào con đường riêng, là thuận theo tự nhiên, là thứ đã diễn ra, đang diễn ra. Tôi thực sự rất buồn. Cái cảm giác ấy không thể nào tả nổi, nó không giống như việc đã từng thích một ai đấy, hay yêu một ai đấy, rồi tình cảm ấy lặng lẽ biến mất. Việc không còn có thể chạm đến tâm hồn của người kia như xưa nữa, việc bản thân mình đối với người kia không còn quan trọng, việc dửng dưng khi nghĩ về nhau, việc không còn muốn nỗ lực để duy trì mối quan hệ với nhau nữa là một cái gì đấy như dấu chấm hết, như dấu enter và hết một phần. Không còn có thứ cảm giác gì xa cách và buồn bã hơn.

Đã có bao nhiêu mối quan hệ lặng lẽ biến mất theo thời gian như vậy.. Chỉ là con người ta trưởng thành, nhất là khi thực sự bước chân ra va vấp với đời, rồi thay đổi. Mối quan tâm trong cuộc sống không chỉ ngừng lại ở một, hai con người, chúng ta trải nghiệm và đổi thay, khi nghĩ về nhau và kỉ niệm xưa thấy nhớ nhung, nhưng gặp nhau thì trái tim rất dửng dưng. Phách nhịp lạc cả rồi. Bài hát nghe thật buồn.

Vậy thì phải để người kia bước tiếp thôi. Bản thân mình cũng phải dũng cảm đi tiếp con đường của riêng mình.

Chẳng có gì để oán trách nhau, chẳng có gì để lên án, để cáu giận, để tổn thương. Chỉ đơn giản là hai con người từng đã từng rất thân nhau, nhưng theo tháng năm, bước trên những con đường riêng, và không còn gần nhau như ngày xưa, đơn giản là như thế.

Điều cuối cùng mà tôi muốn nói: Tôi trân trọng những kỉ niệm với Bạn, tôi buồn vì chúng ta không còn chạm vào tâm hồn nhau như ngày xưa nữa, nhưng tôi sẽ ngẩng cao đầu và bước tiếp. Mong Bạn ổn và thường xuyên cười. Tôi cũng sẽ ổn và đi tiếp theo cách của riêng tôi.

Tơ mềm se sợi



Hôm nay,  em viết cho anh. Vì…

Em đã tìm thấy những người từng ở một nơi mà anh chưa bao giờ muốn em gặp lại họ, bởi vì anh yêu em, anh luôn sợ mất em, vì thế anh đã …không tin em!

Em nghĩ mình sẽ kg bao giờ kể về họ với anh, dù nghìn lần trong em không muốn thế… vì em kg muốn anh phải suy nghĩ, kg muốn nhận đc những SMS chua chua từ anh lúc nửa đêm, kg muốn lòng anh – em dằn vặt, kg muốn anh tổn thương… thành ra em đang dối anh!

Còn chưa đầy 100 ngày nữa, kỷ niệm 05 năm – ngày em biết thế nào là sức mạnh của trái tim – ngày anh biết thế nào là hạnh phúc khi đc làm điểm tựa cho 01 người – ngày chúng ta biết thế nào là nước mắt, là nụ cười… tất thảy cũng chỉ vì tình yêu!

Em cầu mong - không phải bây giờ
 Mà khi tóc đã hoa râm
 Khi mái đầu đã bạc
 Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
 Còn thấy kề bên vai mình
 Một tình yêu không thất lạc…

Ta




"Em đã đợi giữa cuộc đời rất thật

Đợi nẻ vành môi

Chờ ngọng câu cười

Tập sống

Tập quên

Tập hồn nhiên

Tập đợi chờ cả những điều tưởng chừng không thể..."



[Cô gái Đồ Long]


***

"Anh vẫn lê la ở một góc đời rất thật

Đợi chỏng cần câu

Chờ nâu đáy mắt

Tập uống

Tập say

Tập khùng điên

Tập cả giọng cười tưởng chừng bất cần tất cả

Nhưng sau cái chép miệng phát ra tiếng "khà"


Là nỗi nhớ về em..."


[Trueman Vn]


***

"Em vẫn lang thang giữa cuộc đời rất thật

Chạy mỏi bàn chân

Tìm mòn con phố

Tập sống

Tập yêu

Tập bình yên

Tập chấp nhận cả những điều tưởng chừng không thể

Để kiếm về cho mình một niềm tin bất kể...

Dù nó đang thuộc về mình..."


[H]

Hôn nhân


- Trăng mật - không gì tuyệt vời hơn cho những ngày em - anh. Nhưng nhìn mắt mẹ buồn, chị gái thở dài, em biết họ đã qua những ngày nồng nàn như thế.

- Da em bắt đầu tối, tóc em bắt đầu thưa, mắt em bắt đầu sạm và tiếng thở dài của em bắt đầu có mùi vị mang tên “đàn bà”. Em rơi rừ thiên đường xuống, mẹ và chị trấn an “đã thấm gì đâu”, em tự biết rằng những người ruột thịt ấy cũng đã từng bay lên và rơi xuống.


- Anh là chồng khi ngồi vào bàn trong những bữa cơm, là khách khi đứng lên để ra với tivi lúc có chương trình bóng đá, là ông chủ khi nhà có khách, là cái nóc nhà như định nghĩa.

- Không biết từ bao giờ em thấy đá cũng phải mềm dưới những bước chân, không kêu ca, không đòi hỏi. Chiến tranh đã sinh ra đàn bà gánh vác và chiến tranh cũng đã sinh ra những người đàn ông quen yêu cầu cao với hậu phương của mình. Em đã tự động viên mình về điều đó.

Từ vực sâu



Tháng 2. Xin làm ơn đừng cùng tôi nhặt lại niệm khúc nhớ thương; đừng giấu những niềm đau trong quên lãng thở dài; cũng đừng đem khát khao hạnh phúc để điểm che niềm đau viễn mãn.  Có những rỗng mục không hình hài vóc dáng bị phá vỡ, thương tổn không chỉ người riêng mang. Những đau đớn, chuyện trò, lời hát đến, đi hằn vết dấu... Loài người hởi, phải thêm bao nhiêu lần nghiệm trải và chịu đựng mất mát nữa để còn biết thương nhau? phải bao lâu cho đủ bình tâm khi đối diện sự thật, cho thôi nhọc lòng, cho mình còn biết bao dung?

Nép mình vào đêm, lắng nghe gió, lắng nghe mưa, lắng nghe những thì thầm khúc khích trầm ngoan. Cận kề niềm đau, đứt ruột sớt chia cùng ai những đêm bão nổi, những ngày trở gió, làm sao để đem nỗi đau con người  san sớt, trao ban? Loài người hởi. Này nhé, chợt nhiên tôi nhận ra… cười một cái thôi, ta dễ sống hơn, cười một cái thôi … buồn muộn nhẹ tênh. Loài người hãy vui nhé khi nhìn thấy ai kia cười, hạnh phúc nhé khi nhìn thấy ai kia yên ấm, và chân thành nhé nếu muốn ôm chặt một ai đó vào lòng.

Nép mình vào đêm, tôi rút ra một điều kg vô cớ. Trong cuộc hành trình này, kg ai về đích cả, con người ta chỉ lần lượt đặt chân vào hết vạch xuất phát này đến vạch xuất phát khác. Thôi thì chấp nhận sự tiếp diễn của cuộc sống, dù thế nào, mỗi sớm mai thức giấc, dẫu kg an hòa sống vẹn cùng yêu thương thì hãy sống cho những người ta đã trót yêu thương.

Ngày tôi còn trẻ


Ngày tôi còn trẻ, tôi có thể có nhiều cảm xúc dành cho 1 người, đôi khi là tình bạn, có lúc là tình yêu, có khi chỉ là sự hấp dẫn cơ thể, hay nhiều khi chỉ là sự ngưỡng mộ. Chẳng biết gọi thế nào, tôi kg đặt tên cho những mối quan hệ, nhưng ngày ấy tôi vẫn nhớ dù là gì, thì tất cả luôn xây dựng trên sự tôn trọng lẫn nhau...


Ngày tôi còn trẻ, tôi có thể hiến máu nhân đạo 3 lần trong 1 năm, dù trước đấy cứ nhìn thấy, hoặc nghe tới máu là tôi rất sợ. Vì tôi biết, tất cả chúng ta luôn cần tới nhau trong cuộc sống...



Rồi...
Có rất nhiều điều vô lý nhưng dường như lại rất có lý...
Vì lúc chúng xảy ra
Là khi
Tôi còn trẻ.



Chị!



Cái này ta dành cho chị đây. Đêm, bao giờ cũng là đêm, muốn vỡ thì sẽ vỡ, bởi màn đêm không chứa nỗi bao la...

Khó có thể giải thích được những j ta kg thể so sánh vs nhau. Ba mẹ sinh ta nhưng chị nuôi ta, bao lần hát về hoa gạo (bài hát chị tôi), cũng thấy một cảm giác rất lạ, lạ lắm, có thể chị kg bao giờ hiểu đc đâu, nhưng sẽ là như vậy, mãi mãi...

Có thể cái ta đang có chị cho là hp, hiển nhiên mà, ai cũng nghĩ vậy... ở đời đâu có j là trọn vẹn, đc cái này ta đánh mất cái kia, như lúc này, giữa mênh mông ta, mất đi những ngày đầu tiên có chị...
Suốt cả đời, chị chưa bao giờ gặp đc tri kỷ, hoặc đã có rồi lại mất, hoặc nhiều, nhiều lý do... những thứ ấy ta chưa bao j có thể biết, nhưng... chị biết không, từ trong chị luôn có 1 chút ta giấu gửi... bởi cõi ta – bà mênh mông quá đổi.
Chị!
Cho quằn quại hoàng hôn
Cho tơi tả nắng chiều
Cho ngàn gió lộng
Cho lặng...   thầm...

Chị!
Cho điên đảo phù hoa...
Cho hương thảo hư vô bất chợt
Cho tan biến những lần khân khâu giấu vào mải miết...đêm....
Chị!
Bóng đổ giữa lặn dần về hướng Tây. Kệ mặc những thói đời giấu mặt điêu ngoa ganh ghét. Tung mình đi chị, kg ai cho phép mình kg đc kiêu hãnh và ẩn giấu mình trong nâu nắng khiêm nhường...

 Mùa tàn chị ơi, rụng cánh chim vàng, tì vết, những vết thương không chịu ra đi, mãi mãi bước lạc để luẩn quẩn.
Sao mãi dừng lại bên đời mong manh. Ta muốn biến mình thành một người đàn ông phủ kín chị trong dòng viết đêm nay.




Lầm lụi hát ru người


Có ai đó đã nói với ta rằng con đường dù chông gai vẫn có thể đi hết được nếu ta biết cách.
Ta hăm hở lên đường
Men qua đường nắng…Băng qua đường mưa…Chạy qua đường gió…
Ngày ... tháng… năm
Ngày bỗng hóa khù khờ, ta vụng dại nghênh ngông một con đường xa vắng. Dù cảm nhận được một trái tim vẫn lặng lẽ dõi nhìn, nhưng ta nào đâu dám ngoái đầu lại.
Ta chỉ là một người khách lãng du.
Ta có thể chỉ cho ta đường để có vị mặn của biển, đường để có mùi hoang dại của núi, đường để chạm vào khôn ngoan của một người
Nhưng đường của yêu thương ta không sao chỉ cho ta được, dẫu ta đã cộng yêu thương…trừ cái tôi…nhân nỗi đau… chia nỗi nhớ. Ta tự hoạ mình bằng cái giọng thản nhiên “ Trời sinh em ra đa tình như thế đấy…”
Ta
Chạy không khỏi đòn roi của số kiếp đàn bà đa đoan chìm nổi
Nên lang thang trên con đường ngược chiều gió thổi
một mình ta với ta.
Ngày… tháng…năm
Ta
Nắm chặt lời hứa biển đêm hôm ấy, dù biết rằng có người rồi cũng sẽ quên. Biển ác với người. Người ác với ta.Ta ác với người khác. Cuộc sống luôn công bằng ,liệu như thế có đúng không???
Hình như người đàn bà trong ta giấu nỗi sợ đêm vào đêm, và hình như những đêm qua ta đã tự dựa vào đôi vai mình để ngủ. Đêm màu đen và bóng ta mờ ảo!
Ngày… tháng…năm
Ta ngoái trông một khoảng trời vụng dại
Níu ban mai cho gió đếm tuổi mình
Ngày… tháng…năm
Ngày mai của người đàn bà băng qua vùng mê muội vượt qua đỉnh cuồng hoan
ngày mai
ngày mai
nhiều hơn ngày mai nữa
người đàn bà lầm lụi hát ru người...

Mùa xưa lỗi hẹn



Bỏ ngõ những khúc tự tình, mùa yêu qua ve vãn như con ong đực trong tháng cỏ mật. Bắc nắng, Nam mưa nhưng gió thì vẫn cứ trượt suốt dãy Trường sơn với con đường mang tên Bác, gió vô tình vươn vấn qua đời em với những quanh co công danh, em cần j trong bề bộn kia, một vóc dáng xinh tươi, một cơ ngơi danh vọng, hay một nụ cười khỏe mạnh…
Một thời nhuyệt huyết ướp bằng đa sắc cuộc sống, có lúc bẵng qua những sâu lắng dọc ngang, người gọi tên em mấy mùa trăng khuyết, trăng đầy… à ơi, ngả nghiêng, xin may mắn hãy dồn dập lên những điều bất an, vô ổn…
Này gió, này nắng, này mưa ơi… Này Bắc, Nam, Trung với những dọc đường in dấu chân nơi đẫm mồ hôi người đàn bà chưa quá tuổi, nếu có thương nhớ thì đừng gieo buồn lên tóc, lên mắt môi ta nữa nhé!
Mùa cũ dần xa trong lặng thinh gió thổi, thu chưa tàn nhưng đã thấy luyến tiếc những ngày đương trôi. Mặc kệ những chông chênh xúc cảm, cho ta an nhiên lục tung tất cả để tìm lại một kí ức đã qua, dẫu biết chẳng ích gì, nếu còn nghẹn lòng thì hãy băng qua con đường cũ, bong bóng vỡ, kỷ niệm còn, rồi mặc nhiên chấp nhận, sẽ chẳng còn chi nữa để dày vò…
Ngày trôi - để mặt đất thêm màu sẫm – để rừng bớt hoang vu - để biển nhạt màu xanh - và để ta thuộc về chính ta trong ngày thật khác. Thức dậy sau đêm nay ngủ vùi, sẽ thấy xuân thì giăng nơi từng góc phố. Và ít ra, cũng có một mùa xưa lỗi hẹn với chính mình…

Tháng 12



Tháng 12, nhớ thì tìm, tìm để nhớ, nhớ để rồi co ro run vai quý trọng, thèm vô cùng những giây phút chợt quên, chợt lạnh lùng, chợt tái nhợt…Tình xa.

Tháng 12, câu cười bỏ ngỏ trong chiều se se nhạt nắng, gió gục đầu vào tóc, bước gõ đều trên từng nhịp đá, ngày phôi thai trong rục chất muộn màng.

Tháng 12. Ương bướng cuối mùa theo một cách rất riêng, ngữa mặt cho dấu chân của dư âm phố thức gọi quay về thực tế vốn dĩ mang tên Bạc mệnh… Bất chợt không cho phép mình được nhớ dù chỉ một phút giây thôi về Ai. Đừng nhé! Nhớ không những lời thề độc trong phút giây trót tạc dạ ghi lòng. Đừng nhé, ngoan nào trái tim… thật không nên nếu thêm một lần gõ lại. Nhọc.

Tháng 12. Ký ức mùa ôm em đi qua trên từng chặng đường công tác, có kỷ niệm nào nghèn nghẹn khi nhận ra mình đang đứng giữa lòng một xóm đạo trước thềm giáng sinh... bất chợt khóc người khóc ta mà đánh rơi một chút dư âm mát lành trong mùa hồng phúc.

Tháng 12. Mong chờ ngày hạnh ngộ, thấp thoáng cái nồng nàn bình yên gió muộn… Cầu an bình tha thiết một năm sang…

Nếu không là đàn bà






Nếu không là đàn bà, em sẽ được khoác cho mình bụi bặm và hơi hướm liêu trai, không tóc dài, không nặng trĩu nhiều nhặn áp đặt,  lề thói cố hữu, cam chịu quái đãng. Em sẽ sần sùi mang một đầu trần trọc hay ho, lạ lẫm náu ẩn trong xúc cảm hoang dại. Quái.
Nếu không là đàn bà, em không còn im lìm trong cách nhoẻn miệng cười lơ ngơ vui không ra vui, buồn không rõ buồn. loạn không ra loạn. Điên.
Nếu không là đàn bà, em không ngột ngạt  trong ý nghĩ buộc phải ấp iu một người đàn ông, phải học thuộc mười hai trang thân phận, phải hoàn thành thiên chức, phải giả tạo với mọi người bằng nét cười hạnh phúc được yêu. Khô.
Nếu không là đàn bà. Nghĩa là Không – là -ai. Không độc thoại, đớn đau trong buồn muộn của riêng, không nhỏ bé bên thân phận mà cuộc đời sở hữu những ưu tư quá lớn. Trầm.
***
Đau đáu dõi về mùa cũ, bâng quơ tiếc tháng ngày chưa nhận ra nhau, chưa mang vác ánh mắt sầu muộn lộn lẫn tủi hờn những ngắn dài nước mắt. Già nua nếp nghĩ, già nua cảm xúc, già nua mắt nhìn và cảm nhận, già nua trước bề bộn đời thường. Cạn cằn tình trao thương, bèo bọt tha thiết nhớ hồn nhiên. Biền biệt hò hẹn. Hoàn hảo một chia ly …qua bao lần tay rời? Bao lần tim lạc nhịp? Bao đoản khúc từ tạ bỏ ngỏ mà chưa rũ tình sang ngang?

Chợt


Cuối mùa rồi. Viết j cho chút muộn nắng tìm. Ta lạc nhau, giữa mùa hoàng lan phai sắc nhớ. Ta lạc nhau. Đêm đông giấc ngủ chập chờn anh. Bình yên em - không cựa. Ta lạc nhau. Nắng gió xoay trong chiều muộn. Chớp mắt. Trời ạ. Tình khùng.

Xa lắm. Nơi cuối miền cùng cực. Em dạ khúc ru xưa lạc loài. Nơi bình yên nắng ấm. Hạnh phúc anh chìm lạc hoang dại. Em đuối sức trong cuộc đua không đích đến. Em úp mặt trước mùa dạ lan. Em tồn tại như thân phận được định đoạt.

Em ở đâu... trong đời sống tạm bợ kia? Em về đâu…nơi những hạt bụi im lìm? Đất mẹ hiền hòa vỗ về buồn muộn hóa tàn tro…

Ôi!
Những hữu hạn của một kiếp người, những khao khát yêu thương, mất mát… khiến niềm tin và lòng nhiệt thành ngày càng mục rỗng… 

Tháng Chín



Tháng Chín ươm tình… mềm phiền, bềnh bồng, khắc khoải, đong đưa niệm nốt say khúc thương mong. Ướt rượt mưa lối rêu ngập phố… nhòa đẫm cung đường chân qua. Lòng chùng, mỏi gối… hoài mong nương giấc quê nhà – yên thân. Dù đâu đó cõi lòng… người ta vẫn nồng nàn vịn níu tháng tám – mùa xưa …ảo ảnh.

Tháng Chín, ta biết nhắc nhở giấc mơ về tháng Tám quanh co định mệnh. Ta biết trân quý tháng Bảy bình dị, thân thuộc từng hơn một lần vô tâm… khi ta khư khư ôm giữ cõi riêng nép lòng mà không mong mình sẻ chia thêm một ai nữa..

Đêm thông thốc gió, ta viết về ai dáng hình hao gầy, liêu xiêu… lòng sợ lo một ngày hình hài ấy hóa gió xa bay, mãi mãi… Khoảnh khắc tiếng ho người, tột cùng lòng xa xót, nặng trĩu từng vòng đời lăn… Bệnh tật như một con quỷ dữ, nó gặm nhấm con người trong đau đớn cho đến khi chết dần chết mòn. Trong ngần ấy tháng năm, còn phải đếm đong bao nhiêu khó nhọc, lo toan nữa? Bệnh viện, mùi thuốc, chết chóc, máu me… đã bắt đầu ám ảnh ta từ những ngày chập chững biết nghĩ, biết lo… Chỉ có cô đơn ôm trọn ta vào lòng… những lúc tình người chối bỏ ta đi.

Có khi, quan tâm người khác để chính bản thân bị tổn thương mạnh mẽ - sâu sắc. Tin tưởng quá nhiều vào ai đó chẳng khác nào quẳng thêm trách nhiệm lên họ. Nếu may mắn, lòng tin không được đáp trả, lòng người cũng chớ hẫng hụt, ưu tư. Bởi đời sống đã nhiều phiền muộn lắm rồi.

Có khi mưa ngoài trời...




Lại cuộn mình, lại thấy lòng lắng xuống, cái phóng sự dằng dặc kg biết vì nghiệp hay vì chuyện áo cơm buộc tôi phải nghĩ.

Tự trào phúng về sự điên rồ của bản ngã, nhưng thật đấy… dù cố tu mấy thì tâm hồn nó vẫn nỗi loạn ngoài tầm kiểm soát. Sự nỗi loạn của mụ đàn bà.

***
Không tin ư, cứ thử mà xem… hãy đặt mình vào vị trí của một buổi chiều hun hút, hay một sớm mai sâu ngoằn.
Hãy đặt mình giữa thịnh soạn những cơn đau, giữa tươi mới những vết thương, giữa tinh khôi những mặn mòi va vấp.

Những nổi loạn quen thuộc chẳng thể khiến hồn co giãn, những vết thương cũ có khi chẳng buồn để lại sẹo.

Chẳng nhẽ lấy dao tự rạch vào tim mình?
***

Thôi thì, đành cố dùng lời ngọt nào để sửa chữa sự tẻ nhạt, gom nhặt tiếng cười đổ đầy màu mắt, để cảm nhận được hạnh phúc trong sự đều đặn của bình yên....

Và ru mình....





Chợt nhiên nhớ những chuyến đi dài của Tây Bắc, đã có nhau trên suốt cuộc hành trình, dẫu chỉ là những thì thầm rất thân thuộc trong âm ngôn

Bởi vì...họ cần một tình bạn


“Có những vô tình chẳng thể gọi thành tên *Như chiều nay chạm đến điều dang dở *Có những tình yêu chỉ để thành nỗi nhớ *Chỉ để tri ân chưa chạm tới bao giờ *Có những thời gian qua kg tính bằng tờ lịch cũ *Có điên rồ, có yếu đuối kiêu căng *Có những phút giây chỉ muốn được một mình *Nếu nuối tiếc biết bao nhiêu vừa thấm”

Hai người – Một lần họ đã đến với nhau. Vâng, họ đến bằng một phương tiện diệu kỳ lắm (nói là diệu kỳ vì đó chỉ là một giấc mơ). Một trong hai người đó đã rất sợ hãi trước bản thân, sợ về sự đánh mất: đánh mất điều trước khi đến với nhau, đánh mất chính mình, đánh mất bởi lời nói ra, và những đánh mất sau khi gặp gỡ... Rồi cũng chính một trong hai người đó đã lo sợ mình sẽ bơi lội trong dòng sông mát lành nhưng không tránh khỏi tội lỗi, nên đã dùng khoảng cách để bảo vệ những lo lắng trên và tìm lại chính mình.
       
Đã bao lần kim thời gian vòng qua hết những dấu chấm điểm trên chiếc đồng hồ trầy xước, cũ mèm kia rồi nhỉ? Và thời gian có lẽ cũng không bao giờ cho cơ hội để người ta có thể tạo lại từ đầu. Có những bước đi rất dài nhưng người ta có thể quay lại, song có những cái chỉ cần chạm chân là đã hết, là vĩnh viễn. Mưa đã bao nhiêu lần làm ướt lối đi này? Đêm đã bao nhiêu lần ủ nên bóng tối? Không cần biết. Chỉ biết mỗi một điều: Hai người - Họ vẫn hoài tưởng về nhau, mặc dù không nói ra bằng chữ, bằng lời, nhưng họ đều hiểu rằng họ có một tình yêu, tình yêu ấy dễ sẽ hoài chẳng mất, nhưng cũng dễ hoài đơn côi như chiếc bóng, hai chiếc bóng mãi vẫn chưa hề với gặp tầm tay nhau.


Tháng tư


Tháng tư, đằng đẵng trùng khuất, lỡ chân lạc niềm triền miên kiếp người, ân tình nặng nợ khúc thương say. Ta quen những cơn mưa trong ngày nắng, giông bão trong gió hiu hiu lùa. Đứt đoạn giấc mơ xộc xệch, còn đó mê đắm âm khúc nhớ, bẽ bàng tình ái, ước hẹn xa vời, tìm nhau vât vả. Mê lòng xót xa. Anh!

Tưởng rằng buông tay vĩnh viễn, tưởng rằng rủ tình sang ngang. Thế, vẫn không trót ly biệt nhớ thương, nhọc nhằn chiêm bao đêm thâu gối mỏi cấu tay đọa đày.

Phút giây tàn phút giây, vẫn bắt gặp anh những ngày rất khác, ý niệm cạn đầy – đầy cạn. Phục sinh mùa. Tự phạt thân phận đánh cược bình an anh. 

... Và tháng tư đã sắp hết rồi!


Tháng tư. Em và ký ức chạm nhau, khẽ như lời tình tự… Yên vui.
Tháng tư. Một sáng nào cùng anh trên wep. Nghe đâu đó “Cuối tuần mà mọt máy vậy em”. Lại cười, ai bảo nơi này kg có niềm vui. 
Tháng tư. Nhặt những buổi chiều lên tay. Loay hoay mãi, không biết đặt xuống đâu cho nhẹ vườn niệm dấu yêu. Áy náy…Tình dang dở.
Tháng tư. Góc đêm ngân ngấn giọt buồn. Sợi tình vương vãi. Lặng im. Kìm lòng để không bật lên tiếng nấc… Tan trôi.
Tháng tư. Rùng mình trong sâu chuỗi kết duyên. Mang tất thảy niềm riêng ném vào nơi ấy.Vội vã…Rót mình vào thinh lặng. Nghe oằn cong một nhịp đập. Tự hỏi: có cách nào cho ai đó vợi buồn trong những đêm sau?
Tháng tư. Mùa lẽ ra không mưa, vậy mà trời vẫn trút nước. Em hết khóc rồi sao trời vẫn cứ mưa. Ngơ ngẩn. Cười nhạt thếch.
Tháng tư. Đêm có dài không. Sông khuya lục bình thăm thẳm, đếm hạt mưa ướt luồn qua làn áo. Độc thoại với bản ngã. Ương ương cười buồn. Phương trình cân bằng rồi sao? Giật mình…Thảng thốt.
Tháng tư. Môi lẩm nhẩm một bài hát cũ. Khắc khoải ru lòng mình. Mảng kí ức nhỏ hoà vào cung đàn vắng. Miên man…Ước chi kỉ niệm là rêu phong  cho ta còn bám mãi? Vấp! Lại vấp ngã đấy ư? Ừ thì, rêu phong trơn trượt mà!
Tháng tư. Trời lập đông chưa anh? Sao gió, mưa cứ vô tình thay nhau ái ân trên da thịt em rét mướt. Xốn xang… Sắp sang ngang sao tình còn mắc cạn?!
Tháng tư. Ngần ngừ trước những cuộn len trong hộc tủ. Nợ cũ chưa trả cho một người. Lóng ngóng tay đan. Sợ sợi len mềm rối. Mỉm cười…người ta không đòi sao cứ vẫn day dứt! Muôn thuở, nợ ân tình không bao giờ trả hết.
Tháng tư. Em tròn tuổi 30. Ướt sũng. Vết loang trên bức tranh bình yên với gam trầm mờ nhạt. Hạnh phúc không đơn giản như bức tranh để tô vẽ lên những gam màu mình ưa thích. Và bình yên tuy là một món lời không cần vốn nhưng không phải ai sống cũng thích đầu tư.

Khi người đàn bà bất cần cuộc đời...


Người đàn bà ngước mặt, quái dị ngửa tay hứng ánh mặt trời và xin cuộc đời chút ngọt ngào rớt sót. Cuộc đời cao cao xa xa thảy xuống trái đắng “Này người chiêm bao cơn hứng loạn đáng vị tha?”. Ừh thì, người đàn bà xin nhận, bất cần ngọt ngào.

Người đàn bà ngửa tay khàn khàn cổ họng xin chút hạnh phúc mong manh treo đong đưa ngoài cành tư tưởng. Cuộc đời cao cao xa xa hất xuống chùm trái mang tên khổ đau và nước mắt. Uh thì, người đàn bà xin nhận, bất cần hạnh phúc mong manh.

 Người đàn bà ngửa tay, bật cổ xin cuộc đời mảnh tình con con ai bỏ dở. Cuộc đời cao cao xa xa thảy xuống cho người đàn bà lạnh lùng trống vắng. Uh thì, người đàn bà xin nhận lấy lạnh lùng trống vắng, bất cần mảnh tình sót muộn rớt rơi.

Người đàn bà hoang sợ ngửa tay xin cuộc đời chút niềm vui cuối bờ. Cuộc đời cao cao xa xa thảy xuống cho người đàn bà nỗi buồn nhân thế. Uh thì, người đàn bà nhận lấy nỗi buồn nhân thế, bất cần chút ít niềm vui cuối bờ.
Người đàn bà ngửa tay, quỳ gối xin cuộc đời cho số phận cái chết. Cuộc đời cao cao xa xa thảy xuống số phận đưa cho người đàn bà nghĩa vụ sống hết đời. Uh thì, người đàn bà nhận lấy, bất cần cái chết số phận cho.
Ôi trời đất!
Ôi hàng nghìn ngày sáng!
Liệu có .... có ... một ngày....
Rồi một ngày người đàn bà chắp tay, thiết tha khấn cầu xin cuộc đời được sống. Cuộc đời cao cao xa xa quay mặt thảy xuống cho người đàn bà cái chết vĩnh hằng, ...
Và người đàn bà sẽ nhận lấy phần mình cái chết, bất cần sự sống chốn nhân gian.

Ôi trời đất!
Ôi hàng nghìn ngày sáng!
Ôi cuộc đời!
Cười thế… để bao lâu?!

Bướm đêm



[1].
Thuở mang phận đời vá víu, may có mái trường chắt chiu bóng mát tuổi học trò. Thuở may mà có kẻ ngốc khùng biết nhìn trời qua ô kính pha lê hát tình ca để ta còn biết yêu đời yêu mình. Ngày đó,“tuổi em vừa tròn 17, tóc em vừa chấm ngang vai.”
Thuở sớm mai nào, tiếng nói cười từ trên cao vọng xuống. Chiều có mưa, phía trước người đợi, lối sau ta về. Mưa trôi trôi đến tận cuối đường xa khuất “con đường em về mưa bay, ta đứng trông theo bao ngày”.
Thuở nhiều đêm không ngủ, mùa thi trôi qua trong lận đận. Sỏi đá ray rứt. Ta nằm chờ đêm sáng. Bên kia nhà ai lờ mờ, vọng điệu trầm từ máy phát hay ngón tay nào hôn lên phím đàn cho âm hưởng hoà quyện bước chân đi… “tiếng dương cầm đâu lặng lẽ đưa ta về phía cuối đường”.
Bây giờ nơi ấy mất rồi. Sỏi đá cũng vô tri. Ta thăm thẳm mù xa. Cơn mưa ngậm ngùi cho mất mát ngày trở lại. Mồ côi qua ngõ cũ ta chỉ có trong tay kỷ niệm che đầu. “Con đường em về năm xưa có biết hay chăng bây giờ, hoa tím thôi không chờ nữa, chỉ còn ta đứng dưới mưa..”.
[2].
Tôi được ghép lại từ đa thể
Để thành một tôi không phải đơn phần
Tôi vẫn cười, với bao kẻ lạ quen
Và khóc trước những điều không-vóc-dáng
Một tôi đứng lên
Một tôi gục xuống
Một tôi chập chùng
Một tôi bất lực
Tôi là niềm vui cho mọi người
Tôi là niềm đau của một người
Cốc rượu rót tràn
Liếm từng giọt cuối
Không cay, không say….
[3].
Tạm biệt người. Tạm biệt ta - vật -vã...

Kon Tum _một cao nguyên ở trong tôi vừa thật gần vừa xa xôi




        Kon Tum những ngày giáp tết, đi giữa lòng phố mà vẫn thấy nhớ nao lòng hương vị cafe. Ai đã từng một lần đặt chân đến Kon Tum, sẽ không quên cái cảm giác như lạc vào một thế giới khác, bao nhiêu ồn ã, xô bồ được bỏ lại phía sau. Với Kon Tum,  người dịu tính coi đây như nơi trú chân lý tưởng, kẻ thích khám phá coi xứ sở này là chốn thỏa chí tang bồng. Không đèo dốc và quanh co uốn lượn như ở các tỉnh Tây Nguyên khác, Kon Tum dịu dàng trải mình bên những hoài niệm thẳng tắp với những đường chéo như bàn cờ; là nơi mà khi đến vùng bắc Tây Nguyên này, sẽ khó lòng bỏ qua…
        Chiều nay, tôi lại về KonTum, thả mình lang thang qua những góc phố của miền cao nguyên  “Nước vẫn xuôi mà sông chảy ngược”, thấy lòng như có chút gì đó lắng đọng; chọn một góc khiêm nhường trong quán cafe Eva. Nơi từ lâu đã trở thành một góc hòai niệm quá vãng và hơn nữa, là chốn tưởng niệm cho những kẻ luôn mang quá khứ vào đời sống hiện tại: “Phố lại về trong trống vắng đêm nay. Khi ngàn cây đã im lìm giấc ngủ. Có những lần trong đời tự nhủ: Xa vắng rồi thương nhớ một vòng tay…” Thật lâu rồi tôi mới có lại cái cảm giác thư thái như thế. Được ngồi lặng lẽ giữa những ẩm khách lặng lẽ, cảm nhận lại hơi ấm một bàn tay cảm thông, chia sẻ cho ai đó vơi đi những cô đơn hờn tủi trong lòng... Nhạc, vẫn những giai điệu của người nghệ sĩ rong rêu ấy, thong thả những thanh âm cầu hồn theo tiếng tí tách của cafe kết tinh qua công thức “Kho”; mùi thơm đặc trưng chỉ riêng mình Eva mới có… Khách đến và đi, những bóng hình lướt qua cửa kính như cánh hoa lay ơn run rẩy trong màn sương mỏng thoang thoảng, bình yên, êm ả và mênh mang buồn, những nỗi buồn không gọi thành tên về một miền nhớ xa xôi, tiếc nuối… Thời gian sẽ trôi qua. Kỉ niệm rồi cũng rơi vào thinh lặng. Những khoảnh khắc xưa cũ nối nhau rơi vào quá khứ. Nhưng cùng với dòng chảy vô tận của cuộc đời, chỉ có lòng người mới hiểu điều gì sẽ còn lại trong những cách xa… Phải chăng “Hạnh phúc như một mảnh chăn hẹp, người này lạnh thì người kia ấm??!” Tôi có cảm giác như những người quanh mình đều mang một tâm sự hay ít ra là hoài niệm về một miền ký ức đã xa. Họ run rẩy đón nhận và sợ chạm vào thực tại sẽ xóa mất cái cảm giác như là chút vốn quý hiếm hoi trong khoảnh khác cuối  cùng của năm.
       Trong một góc khuất của phố, đôi ghế nan tre còn đó, thời gian đánh bóng lên từng vân tre của ngày xưa một màu vàng như nhũ. Ngày xưa chưa thật đã xưa, người hát rong họ Trịnh và nữ tri âm của mình đã có những buổi chiều lãng đãng khói sương nơi đây trên đường dài du ca và luân lạc. Trong không gian thoắt ẩn thoắt hiện, nửa thực nửa hư đâu đây là di âm của cung la thứ mở đầu cho bản tình ca đồng hành với thời gian.
        Ở KonTum, thức uống thi vị mỗi góc phố sẽ đưa tâm hồn bạn đến với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Nếu thích náo nhiệt và nhiều sắc màu hãy đến với cà phê Romance trên phố Hoàng Văn Thụ hay rảo qua những quán liền kề nhau bên đường Lê Lợi như Valentine, Sắc màu…, những con đường bao xung quanh khu trung tâm mua sắm của thành phố. Muốn sẻ chia, giao cảm với bạn bè thì không có nơi nào hay hơn là cùng lắng đọng nghe giọt cà phê thánh thót qua phin lẫn tiếng mưa và giai điệu du dương của Tuấn Ngọc trên đường Phan Chu Trinh, hay khoác tay nhau đến với Lý Gia, Phú Gia để ẩn mình hòa trong tiếng tre, tiếng trúc. Nếu tâm tính bạn có phần ưa tĩnh tại thì hãy chọn những góc quán nhỏ ở vành đai thành phố. Đó là nơi chốn giúp bạn lãng quên thời gian trong trạng thái giao cảm và chiêm ngưỡng nét kiêu sa của sương chiều lãng đãng trôi về phía rừng xa… Thạch Thủy và Dáng Xưa là hai quán cà phê đối diện so le với nhau, thưa khách ẩn mình phía sâu trong đường Nguyễn Trãi. Quán cafe này mang dáng vẻ lạ lùng như túp lều cỏ ẩn cư của nhà hiền triết phương Đông hay nơi luyện đan giữa rừng của thầy phù thủy phương Tây trong truyện cổ tích. Thoáng qua thì tưởng thế, nhưng vào những ngày giữa tháng mùa trăng, trong đêm khuya thanh vắng thì không gian nơi đây bỗng trở nên sinh động và huyễn hoặc đến lạ kỳ…
       Kon Tum, đặc biệt là cafe đã gắn bó với tôi và bạn bè từ những ngày đầu đặt chân lên vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió này… Có một đêm như mọi đêm. Giữa “phố núi nhỏ như bàn tay con gái”,  dưới ánh đèn ngả bóng xuống mặt đường, Chúng tôi vỡ oà cảm xúc và liên tưởng đến cái bi kịch thần thánh trong bức tranh “Bữa tiệc ly” của danh họa Leonar De Vinci. Đó là đêm cuối cùng, ngày mai, tôi rời thành phố cao nguyên đi xa. Đèn đường tắt dần. Bữa tiệc với những vũ điệu ánh sáng trên hồ cũng nhạt. Bản sonate chỉ còn du dương những thanh âm cuối cùng, nấn ná luyến lưu cho một cuộc chia tay chưa hẹn ngày tái ngộ. Và nhiều đêm như thế, tôi và bạn bè đã ở trọ trong tâm hồn nhau. Cùng Kon Tum miên man với những pho tượng gỗ và lan man những điều gì không còn nhớ nữa.
          Chiều nay, tôi về, gặp lại Kon Tum, cafe đâu còn là cafe! Cafe đã là thứ j đó gắn bó nhất trên mọi nẻo đường nơi núi rừng bao la như một trạm dừng chân nho nhỏ giữa những chuyến đi dài, để mỗi khi đi hay về từ những nơi xa lắm, bạn biết có một nơi thật thân quen và sâu lắng để có thể trút tất cả những nỗi niềm vơi cạn…Và ngày mai, nếu có trở về những nơi xa lạ, hương vị cafe, hương vị của núi rừng Tây nguyên xộc thẳng vào từng giác quan ôm theo nỗi nhớ trong từng chuyến đi. Và đó cũng là lý do tại sao tôi chọn cafe là quà tặng duy nhất để gửi cho những người tôi thương quý.
Copyright 2009 Đi Qua Tôi. All rights reserved.
Free WPThemes presented by Leather luggage, Las Vegas Travel coded by EZwpthemes.
Bloggerized by Miss Dothy